Skip to main content

TAND tỉnh Trà Vinh mở phiên tòa xét xử sơ thẩm hình sự đối với bị cáo Nguyễn Văn An về tội giết người

(10/10/2018 14:24)

Phiên tòa xét xử sơ thẩm hình sự đối với bị cáo Nguyễn Văn An (23 tuổi), ngụ ấp An Cư, xã Tân Hòa, huyện Tiểu Cần lãnh án chung thân vì tội giết người.

Phiên tòa xét xử sơ thẩm hình sự đối với bị cáo Nguyễn Văn An (23 tuổi), ngụ ấp An Cư, xã Tân Hòa, huyện Tiểu Cần được bắt đầu lúc 8h ngày 10/3/2017 nhưng ngay từ sáng sớm đã có rất đông người chen nhau vào ngồi ở phòng xử án, lực lượng bảo vệ phiên tòa phải liên tục nhắc nhở họ giữ trật tự. Phần lớn họ là gia đình, họ hàng của người bị hại và cả những người hiếu kỳ ở địa phương đến để nghe phán quyết công bằng cho người đã khuất.

image
Bị cáo Nguyễn Văn An trước phiên tòa


Một thanh niên cao ráo, dễ nhìn, mặc chiếc quần jean xanh và áo sơ mi sọc trắng,
trông có vẻ thư sinh đứng trước vành móng ngựa. Sự bình thản của An ngoài sức tưởng tượng của tôi khi An chăm chú nghe đại diện Viện kiểm sát thông qua cáo trạng và trả lời rành mạch, rõ ràng từng câu hỏi của hội đồng xét xử về cái chết của Nguyễn Ngọc Tính (cùng tuổi với An) ở khóm 4, thị trấn Cầu Quan, huyện Tiểu Cần – người mà trước đó An chưa bao giờ gặp mặt và cũng chẳng có thù hằn gì. Có lẽ, An đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng cho buổi xét xử hoặc cũng có thể An đã sẵn sàng trả giá cho tội ác mà mình đã gây ra.
Ngồi ở bàn đại diện của người bị hại, bà Nguyễn Thị Lệ, mẹ của Tính liên tục khóc ròng khi bị cáo Nguyễn Văn An kể lại khởi nguồn và diễn biến của tội ác. Bà không thể tin được buổi chiều muộntrước khi Tính đi dự đám cưới người bạn cũng là lần cuối cùng bà được trò chuyện với con trai mình. Tính chết vì bị đâm thủng phổi, thủng tim. Trên đường về nhà sau tiệc cưới, Tính bị nhóm bạn của An chặn đánh và chính An đã dùng dao Thái lan đâm chết Tính. Đã hơn 8 tháng sau khi sự việc xảy ra nhưng hễ ai vô tình nhắc lại thì hình ảnh người Tính đầy máu luôn ám ảnh bà. Trong suốt phiên tòa, bà nhiều lần đưa tay ôm ngực như nén lại nỗi đau đang quặng thắt trong lòng vì nhớ con.Nỗi đau mất con khiến người phụ nữ ấy thêm tiều tụy.


Phía bên kia bàn người thân của bị cáo, ông Nguyễn Văn Út, cha của An đăm chiêu nhìn con đứng trước vành móng ngựa, thỉnh thoảng lại nhìn sang phía người nhà của bị hại, mỗi khi bà Lệ đưa tay quệt nước mắt. Đến giờ ông vẫn không tin đứa con trai là bộ đội phục viên vừa trở về nhà chưa được một năm lại phạm tội tày đình như thế. Sự lạnh lùng của An trước phiên tòa hoàn toàn khác hẳn với sự mộc mạc, thật thà của người cha trông có vẻ khắc khổvì mưa nắng mưu sinh.
Những vụ án mạng gần đây ở địa bàn tỉnh ta thường xuất phát từ những mâu thuẫn bộc phát nhất thời và bản thân người trong cuộc không kiềm chế được hành vi bạo lực khi đã có “thần men hộ thể” nhưng với vụ án này, những người tham dự phiên tòa không khỏi bất ngờ trước nguyên nhân phạm tội của bị cáo. Bởi lý do hết sức đơn giản mà người nghe không thể tin được rằng bị cáo có thể dễ dàng tước đi sinh mạng củangười khác như vậy. Ban đầu, bị cáo nghe “phong phanh” là Tính dọa đánh một người bạn trong nhóm nên lấy dao ở đám cưới thủ sẵn trong người và cùng cả nhóm chặn đường đánh Tính để “dằn mặt”. Trong khi cả nhóm đã bỏ đi thì An tiếp tục ở lại xô xát rồi rút dao đâm Tính một nhát chí mạng. Hội đồng xét xử phải mất khá nhiều thời gian để làm rõ hành vi, động cơ, mục đích phạm tội của bị cáo nhưng An một mực khẳng định những người bạn của bị cáo không hề hay biết việc bị cáo lén giấu dao trong người. Việc đâm chết Tính là do xuất phát từ sự tức giận của bị cáo khi bị Tính đá văng xuống lộ đal trong lúc ẩu đả chứ hoàn toàn không có sự bàn bạc từ trước với nhóm bạn. Điều đáng nói ở đây là bị cáo và bị hại không hề quen biết nhau, lại không xảy ra mâu thuẫn nhưng chỉ vì một câu nói không rõ ràng và thông qua nhiều trung gian mà An lại gây ra hậu quả nặng nề như vậy. Trong suốt thời gian xét xử, An vẫn luôn giữ được tâm lý vững vàng cho đến khi Tòa tuyên án chung thân đối với bị cáo Nguyễn Văn An về tội giết người với tính chất côn đồ thì đôi chân của An mới không thể đứng vững, những giọt nước mắt muộn màng của bị cáo rơi trên gương mặt đã biến sắc.
Điều đọng lại sau phiên tòa là tiếng nấc nghẹn của những người trong cuộc, tiếng thở dài của những người nghe xử án. Giá như An đủ tỉnh táo để suy xét mọi việc kỹ càng hơn thì hậu quả đã không ra nông nỗi.

Mộng Tuyền/CAND


Ý kiến bạn đọc

0 Bình luận

Ý kiến bình luận

Đổi mã xác nhận
Lượt xem: 198
cdscv